Headlines
Loading...
Tám mối phúc thật

Tám mối phúc thật


 Tám Mối Phúc Thật (Mt 5:1-12)
Năm 1895 nhân cuộcđua xe hơi từ Chicago đến Houston, một tờ báo xuất bản ở Hoa Kỳ đã có sáng kiến in lộ trình đua xe và phân cho khán giả để tiện theo dõi. Từ đó, người ta nghĩ ra việc ấn hành bản đồ các đô thị, các tuyến đường liên tỉnh. Ngày nay, mỗi năm các công ty dầu lửa Hoa Kỳ in và phát không trên 100 triệu bản đồ. Đi vào bất cứ đô thị nào hoặc làm bất cứ lộ trình nào, việc đầu tiên là tìm cho được bản đồ nơi mình định đến. Trên bản đồ ấy, người ta có thể đọc được lộ trình, điều kiện những con đường ấy, cũng như dễ dàng tìm được nơi muốn đến.
Trong hành trình đức tin, chúng ta cũng cần một bản đồ, và bản đồ ấy Chúa Giêsu đã vẽ sẵn qua tám mối phúc thật. Đó cũng là con đường Ngài đã đi qua. Ngài đã đi qua con đường nghèo khó, lớn lên trong nghèo khổ, sống v ới những người nghèo, Ngài đã tuyên bố: "Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó", và cuối cùng Ngài đã chết trơ trụi trên Thập Giá để minh chứng cho lời rao giảng của Ngài. Chỉ khi nào con người trở nên trống rỗng không vương mắc gì, lúc đó con người mới được Thiên Chúa lấp đầy tâm hồn.
Ngài đã đi qua con đường hiền lành: tự nộp mình để bị hành hạ xỉ nhục và chịu treo trên Thập Giá, Chúa Giêsu không hề mở miệng oán trách, trái lại, đã xin Chúa Cha tha cho kẻ hành hạ mình, Ngài không ngừng mời gọi chúng ta đi theo con đường ấy: "Hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng".
Ngài đã đi qua con đường của đau buồn: mang lấy thân phận con người, Chúa Giêsu đã cảm nghiệm thế nào là bị hiểu lầm và phản bội, bị bỏ rơi, cô đơn, nhưng chính qua con đường ấy, Ngài cho chúng ta một linh dược, đo là lòng tín thác nơi Thiên Chúa; trong đau buồn thử thách, sức mạnh duy nhất để an ủi và nâng đỡ con người là chính Chúa.
Ngài đã qua con đường của đói khát: trên Thập Giá, Ngài đãâ thốt lên: "Ta khát", Ngài đã từng đến xin nước với một người phụ nữ Samaria; nỗi khao khát ấy của Chúa Giêsu đã bắt đầu bằng chính ý muốn của Thiên Chúa, mặc dù đó là chén đắng.
Ngài đã đi qua con đường xót thương: ai đã gần gũi những người nghèo khổ, tội lỗi cho bằng Chúa Giêsu? Ai đã cảm thông với những yếu đuối của con người cho bằng Chúa Giêsu?
Ngài đã đi qua con đường của trong sạch, nghĩa là không để mình vương mắc bất cứ tâm tình bất chính nào.
Ngài đã đi qua con đường hòa bình: trước những xỉ vả đánh đập, Ngài đã thinh lặng; trước những kẻ làm chứng gian, Ngài đã yên lặng; như con chiên hiền lành, Ngài không có một khí giới nào trong tay; Ngài hoàn toàn trơ trụi và đó là lý tưởng đích thực của hòa bình. Sở dĩ người ta giành dựt chém giết nhau là do lòng tham, chiến tranh do đó cũng đồng nghĩa với tham lam: tâm hồn càng chất chứa tham lam, càng không có bình an.
Tất cả những con đường ấy, Chúa Giêsu đã đi qua và Ngài đã vẽ thành bản đồ cho hành trình đức tin của chúng ta, đó thực là bản đồ duy nhất đưa chúng ta về cõi phúc đích thực. Tất cả những con đường ấy đều là những con đường hẹp đòi hy sinh mất mát và sự chú ý cao độ. Dấu chỉ chắc chắn để nhận ra những nẻo đường ấy chính là những mất mát thua thiệt. Mất mát thua thiệt nào cũng tạo nên thương tích, nhưng người Kitô hữu không nao núng bởi vì họ tin rằng Chúa Kitô đang đồng hành với họ trong cuộc sống.

Chân Lý