Headlines
Loading...
Sẵn sàng cho đi

Sẵn sàng cho đi


Sẵn sàng cho đi (Mt 5:38-43)
Disraeli, một chính khách nổi tiếng của Anh, lần kia đáp tàu trở về nước. Cùng chung chuyến tàu có một phu nhân mang theo đứa con nhỏ, nhưng vì bà không ngó ngàng gì đến con khiến nó cứ khóc thét lên. Hành khách ai cũng bực mình, có người còn dọa ném nó xuống biển. Lúc đó Disraeli đã làm một việc mà có lẽ ít ai ngờ tới: ông ẵm lấy đứa bé, nói chuyện và cười đùa với nó. Đứa bé không khóc nữa và còn vui vẻ hơn khiến ai nấy cũng được vui lây.
Câu chuyện trên đây cho thấy cách thức Disraeli thu phục nhân tâm: thay vì dùng uy quyền ra lệnh cho người đàn bà, ông đã dùng tình thương để bù vào sự thiếu sót bổn phận của bà. Đó quả là một minh họa cho lời dạy của Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay.
"Ân đền, oán trả" là một áp dụng cụ thể cho các công bằng giao hoán. Từ khi có ý niệm về luật pháp, thì việc báo oán cũng được qui định. Luật của người Babylon chẳng hạn: "Nếu kẻ nào làm cho một người thuộc giai cấp dưới mất mắt hay gẫy chân tay, thì phải chịu sự mất mắt hay gẫy chân để đền bù". Người Do Thái cũng áp dụng luật này, nhưng không phân biệt gia cấp: "Mắt đền mắt, răng thế răng, mọi người đều có quyền được đền bù xứng đáng". Thật ra, ý niệm về công bằng này không hoàn toàn chi phối luật lệ Do Thái. Sách Lêvi 19:18 viết: "Ngươi sẽ không báo oán, không căm thù với con cái dân ngươi", hoặc Cách Ngôn 25:21 viết: "Nếu kẻ thù ngươi đói, hãy cho nó ăn, nếu nó khát, hãy cho nú uống". Tuy nhiên, họ không buộc phải giữ những điều này, họ vẫn có thể đòi "mắt đền mắt, răng thế răng".
Chúa Giêsu đến để kéo con người ra khỏi cái vòng oán thù luẩn quẩn này. Có thể xem cái vả má là đụng chạm đến danh dự, một xúc phạm về tinh thần, còn kiện tụng để đoạt áo là một xúc phạm đến vật chất. Dù bị xúc phạm đến vật chất hay tinh thần, người môn đệ củaChúa Giêsu không được vịn vào đó để đòi báo oán. Hành động như thế không phải là nhu nhược, nhưng là diễn tả thái độ quả cảm sẵn sàng cho đi. Càng cho đi, người môn đệ càng gần với Chúa Giêsu, Đấng đã cho đi ngay cả mnạng sống mình. Đồng thời sự cho đi cũng đưa con người lại gần với nhau, bởi vì trao ban là mở lối cho cảm thông. Thực hành lời Chúa dạy: "Ai xin thì hãy cho, ai vay mượn thì đừng từ chối" tức là đã tạo được một nối kết, nhiều nối kết sẽ tạo nên bền chặt. Một sơi tơ nhện thật mong manh, nhưng nhiều sợi vẫn có thể cầm giữ con mồi. Cũng vậy, một sự cho đi xét cho cùng chẳng đáng gì, nhưng nếu cả thế giới biết cho đi thì vẫn đủ sức cầm giữ sự ác.
Xin Chúa cho chúng ta biết sẵn sàng cho đi, để trong trao ban, chúng ta sẽ được nhận lãnh, sẽ gặp được bình an và để người anh em chúng ta cùng hưởng nếm được hạnh phúc thật.

Chân Lý