Kho tàng đích thực (Mt 6:19-23)
Cả Tây Phương lẫn Đông Phương đều có chung một quan niệm: "Bao tử đi trước, đầu óc theo sau". "Có thực mới vực được đạo". Bởi thế "tích cốc phòng cơ" - để dành của cải khi thiếu hụt - vẫn được xem là một thái độ khôn ngoan. Sự thiếu hụt không những làm cho con người bị khổ cực, bị xem thường, mà đôi khi còn dẫn con người vào đường tội lỗi.
Chúa Giêsu không kết án thái độ cất dành của cải, nhưng chỉ lưu ý con người biết đâu là của cải đích thực, đâu là kho lẫm thật để con người ký gửi của cải: "Các ngươi chớ tích trữ cho mình kho tàng dưới đất, nơi mối mọt nhấm nát được, nơi trộm cắp đào khoét phỗng mất. Nhưng hãy tích trữ cho mình kho tàng trên trời, nơi mối mọt không nhấm nát, nơi trộm cắp không đào khoét phỗng mất được".
Như thế, tất cả đều tùy thuộc cái nhìn. Nhìn chiếc bóng của miếng thịt dưới nước, sói ta tưởng miếng thịt thật, nên đã đánh mất luôn của ăn. Của cải phù phiếm cũng vẫn luôn quyến rũ con người lao mình tìm kiếm. "Coon mắt là đèn soi cho thân thể", một cái nhìn đúng đắn về những gì đang có sẽ đưa con người đến ánh sáng hay bị rơi vào tối tăm. Thực tế, khó mà có được cái nhìn sáng suốt, vì tự bản chất con người đã bị quyền lực tối tăm khống chế do bởi nguyên tội. Tuy nhiên, cũng không vì thế mà con người thất vọng, vì Chúa Giêsu đã đến để chỉ cho con người biết đâu là của cải đích thực, đâu là kho tàng không hư nát. Ngài là ngọn đèn soi chiếu, nhìn với cái nhìn của Ngài, con người sẽ phân biệt được đâu là các giá trị thực sự.
"Kho tàng của ngươi ở đâu, thì lòng ngươi cũng ở đó". Có được một xác tín vững chắc về kho báu trên trời, mọi quyến rũ thế gian chỉ là cơn gió thoảng, tìm được nơi cất dấu kho tàng của mình, chúng ta sẽ dễ trở thành thánh nhân, hướng về những sự trên trời, chúng ta sẽ chẳng còn gì để tiếc nuối, và nhờ đó sẽ vững bước trên con đường lữ thứ trần gian này.
Chân Lý